Năm học 2022-2023, chương trình hướng nghiệp 'Cùng bạn chọn nghề cho tương lai' dự kiến tổ chức tại 100 trường phổ thông tại TPHCM và 1.500 trường ở 26 tỉnh, thành phố khác trên cả nước với hơn 800.000 học sinh khối 10, 11 và 12 tham dự.
Lời bài hát Hóa Tương Tư Luôn trong chờ một người để nói lòng hóa cô đơn Mãi tin vào để rồi nhận lại lấy hết dại khờ Bên em giờ đã ổn hơn chưa ? Anh vẫn vậy sớm nắng chiều mưa Và phải như mình vẫn còn như lúc đầu Chẳng quan trọng những thứ sang giàu Môi nói cười cười che giấu đi nỗi đau Về không gian mới em sẽ sống thế nào
Trường Tương Tư (@truongtuongtuvnfp) trên TikTok | 16.1K lượt thích. 447 người hâm mộ. Ngày mai Dương Tử - Tiểu Yêu đóng máy ~ #truongtuongtu #duongtu #dangvi #tieuyeu_dosoncanh #hautruong #phimhaymoingay #xhtiktok. 679. Biểu cảm gả cho người mình không yêu sẽ là như thế nào?
Dịch vụ trọn gói / mua chung - 6 triệu/tháng. Các tính năng chính. Hỗ trợ 1 fanpage và 20 page cá nhân - tức chỉ 300k/1 page cá nhân. Các tính năng y như gói lẻ. Hàng ngày đăng bài fanpage + comment + làm ảnh photoshop; nghỉ CN và ngày lễ. Mua thêm page cá nhân: 300k / page cá nhân. Phù
Sự điểm tương đồng và khác biệt giữa chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa và chế độ dân chủ tư sản và sự vận dụng ở Việt Nam hiện nay. 3.2. Phạm vi nghiên cứu của luận án Phạm vi về nội dung:Sự tương đồng và khác biệt giữa chế độ dân chủ xã
Lời bài hát Sầu tương tư- Nhật Phong Ɲhiều khi ta muốn Tìm về chốn уên bình Một đời phiêu du mong Tìm công danh đất khách Hỏi người con gái ấу Giờ nàng sống sao rồi Hồn ta tan vỡ từ khi em bước cùng người Vì ai ta phải ôm sầu quá lâu rồi Tương tư mãi một người Hỏi mâу núi Làm sao ta có thể quên người Lòng ta như gió bên đồi Hắt hiu rồi
iEjx6. Thông tin bài hátTên bài hát Tương Tư Ca sĩ Như Mai Barbie Sáng tác Trung Ngon Album Tương Tư Single Ngày ra mắt 08/11/2021 Thể loại Việt Nam, V-Pop Ngày chia ly, lệ sầu vương mi Người bước ra đi không câu giã từ Để nơi đây lòng vấn vương Trách duyên tình ngang trái Đời chê bai, phận còn tương lai Mà cớ sao ta vẫn không đoái hoài Lại si mê tình đắng cay xót xa nơi này Giấc mơ đêm mình ta Để cô đơn nào ôm cõi lòng Dẫu sương kia lạnh giá Tại sao vẫn chờ mong Rót thêm ly rượu cay Lặng nghe tiếng đàn Biết là không thể nào với lấy Vẫn tương tư Ngày chia ly, lệ sầu vương mi Người bước ra đi không câu giã từ Để nơi đây lòng vấn vương Trách duyên tình ngang trái Đời chê bai, phận còn tương lai Mà cớ sao ta vẫn không đoái hoài Lại si mê tình đắng cay xót xa nơi này Giấc mơ đêm mình ta Để cô đơn nào ôm cõi lòng Dẫu sương kia lạnh giá Tại sao vẫn chờ mong Rót thêm ly rượu cay Lặng nghe tiếng đàn Biết là không thể nào với lấy Vẫn tương tư Ngày chia ly, lệ sầu vương mi Người bước ra đi không câu giã từ Để nơi đây lòng vấn vương Trách duyên tình ngang trái Đời chê bai, phận còn tương lai Mà cớ sao ta vẫn không đoái hoài Lại si mê tình đắng cay xót xa nơi này Ngày chia ly, lệ sầu vương mi Người bước ra đi không câu giã từ Để nơi đây lòng vấn vương Trách duyên tình ngang trái Đời chê bai, phận còn tương lai Mà cớ sao ta vẫn không đoái hoài Lại si mê tình đắng cay xót xa nơi này Lại si mê tình đắng cay xót xa nơi này
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Heo conCòn một ngày nữa là đến giao thừa, tổng quản Hướng phủ Hướng Quý dậy rất sớm, mấy ngày nay Vương phủ nhiều chuyện. Vừa mở cửa, nhìn ra bên hòn giả sơn lại thấy có vị còn dậy sớm hơn ông, đến gần thì thấy đó là Vương gia. Sáng mùa đông sương dày đặc, trên giả sơn, trên mái nhà như phủ một lớp tuyết bàng bạc, đến ngay cả cây tùng cây bách vốn luôn xanh tươi cũng như biến thành một màu bàng bạc. Tóc vương gia cũng đọng sương, chắc hẳn đã dậy được một lúc Quý bắt tay vào làm việc, vội đi đến– Vương gia, trời rất lạnh, vương gia vào nhà để tôi đốt lò sưởi, để bảo nhà bếp làm chút điểm tâm mặt Hướng Bân rất nặng nề, không còn vẻ thoải mái như bình thường. Hắn không trả lời, chỉ yên lặng nhìn ra chân trời. Không biết đã bao lâu rồi, hắn có cảm giác hoang mang, bất lực một cách khó hiểu, hắn không tìm thấy chút cố gắng nào, chỉ đành không để mình bị quấn quýt, phiền nhiễu. Không thể tìm được nguyên nhân lại không thể nói rõ là chuyện gì, ưu phiền, không thể ngủ ngon. Dậy thật sớm đi nhìn buổi sớm mùa đông lạnh lẽo mong lấy lại được trái tim bình an. Sáng nay sương rất dày, đây cũng có nghĩa rằng hôm nay nhất định sẽ là ngày trời nắng đẹp. Lúc này, phương đông bắt đầu ửng đỏ, hàng vạn sợi kim tuyến lấp lánh chiếu lên ruộng đồng, không một sợi nắng nào bị mây che đi. Sương ban mai lóng lánh như ánh sáng từ ngân hà.– Hướng Quý, cảnh buổi sáng này thật sự là đẹp đến mê hồn, khó có dịp được thấy, tuy rằng tiểu vương có chuyện quấy nhiễu không thể ngủ ngon nhưng bất ngờ lại được nhìn thấy cảnh bình minh đẹp cỡ này, tiểu vương còn gì không vui nữa đây?Hướng Quý không hiểu, Vương gia đang nói gì vậy? Nhưng nhìn vương gia như đã gỡ được khúc mắc nào đó, vẻ mặt lại tươi cười như ánh mặt trời sớm mai, ông cũng lại vui vẻ– Đúng thế, đúng thế, vương gia, chúng ta vào nhà đi!Hôm nay lạnh đến run người.– Được, hôm nay ta ở trong phòng xem tấu chương, ai tới cũng nói là không có nhà. Nếu như mẫu thân hỏi khi nào tiến cung thì ông cứ bảo muộn một chút ta sẽ về Bân phủi sạch vẻ lạnh lùng trên người, bước ra khỏi dãy núi giả. Hướng Quý đáp lời, nhìn vương gia vào phòng thì mới yên tâm làm đầu và đầu bếp Liễu viên hôm nay cũng dậy sớm, ánh mặt trời rực rỡ thế này, nên giặt quần áo và chăn gối, nhà cửa cũng nên dọn dẹp lại, phòng bếp đang nấu cơm tất niên, luôn chân luôn tay. Tiểu công tử vừa mới khỏi bệnh, lão phu nhân cũng dần khá lên, Liễu Tuấn nói năm nay Tầm Mộng phường và Tầm Mộng các làm ăn rất tốt, công tử đã chuẩn bị phong bao lì xì lớn cho mọi người. Bình thường công tử đối xử với mọi người không tệ, đến năm mới sẽ càng khiến người ta vui mừng. Thực ra việc ở đâu mà chẳng như nhau nhưng tìm được chủ nhân tốt lại là rất khó. Nghĩ đến đây, lại bắt đầu luôn chân luôn tay, vẻ mặt vô cùng vui sướng đón mừng năm Ngôn ở trong tiểu lâu lại đang sầu khổ, từ sáng đã cằn nhằn không ngừng– Công tử, người mới khỏe được mấy ngày, đi lại còn toát mồ hôi mà còn đòi xuất môn, không được đâu!Lam Ngữ bưng điểm tâm đi vào, cũng từ chối ngay lập tức– Không được, lạnh thế này, nếu lại bị ốm thì làm sao, ngày lễ ngày tết, mà chưa biết chừng Hướng vương gia đã hồi cung mặt Liễu Mộ Vân tái nhợt nhưng vẫn rất kiên quyết– Ta đã nghỉ mấy ngày rồi, sớm đã không còn gì đáng ngại nữa, ta rất khỏe mạnh đó. Chỉ là đi thăm Hướng đại ca, cũng không phải đi đâu xa, có cần lo lắng vậy sao?Thanh Ngôn không nhịn được mà bật cười, mấy hôm trước là mạnh khỏe, hôm nay lại là khỏe mạnh, xem ra tiểu thư thực sự rất nóng nảy rồi.– Ta thấy vẫn là không được đâu, Vương gia người ta tiền hô hậu ủng, gia nô thành đàn, lại là thần tử của Hoàng thượng, phải gặp rất nhiều người. Chúng ta ăn cơm quan trọng hơn, đúng không Lam Ngữ?Liễu Mộ Vân cúi đầu không nói gì, biết các nàng nói đúng, thực ra bọn họ cũng chỉ gặp nhau có hai lần nhưng không hiểu sao lại có cảm giác thân thiết như người quen khiến nàng rất muốn gặp hắn– Ta phải đi một lần, vì lễ phép thì cũng phải qua đó đáp lễ đúng không?Nàng khẽ thở dài, vẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục cầu Ngữ đau lòng, tiểu thư lúc nào cũng tỏ vẻ như người lớn, suy nghĩ vì người khác, rất ít khi có khẩu khí như vậy– Thanh Ngôn, ngươi đưa tiểu thư đi đi, bằng không sao nàng chịu an lòng ở lại Liễu Ngôn bất đắc dĩ buông tay, nhận mệnh đi lấy áo choàng, lò sưởi nhỏ rồi dặn người chuẩn bị Mộ Vân vui mừng, cười tươi như hoa– Thanh Ngôn, ta muốn mặc chiếc áo màu xám kia, khoác áo lông xám mấy ngày rồi Liễu Mộ Vân không ra cửa, dọc đường đi không nhịn được mà vén rèm nhìn ra phố xá bên ngoài, có lẽ trời ấm lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cũng hồng nhuận, thần thái vui vẻ lây sang cả Thanh Ngôn ngồi bên, tâm tình Thanh Ngôn cũng dần nhẹ nhàng hơn. Chủ tớ nói nói cười cười, bất giác đã đến Hướng vương phủ. Hướng vương phủ, cổng lớn tường cao, sư tử đá uy vũ trấn trước cổng, đình đài lầu các thấp thoáng trong bóng cây, gia đinh đứng bên ngoài cổng lớn khí phái thực sự có thể khiến người ta hoảng sợ. Thanh Ngôn đưa thiếp qua, gia đinh nhìn nàng quát– Ta đi bẩm báo, ngươi ở đây một hồi, Hướng Quý đi ra, nhìn Liễu Mộ Vân từ trên xuống dưới, có chút bất ngờ nhưng chỉ lát sau đã lại mỉm cười hòa nhã– Liễu công tử đây là…Lòng thực sự không rõ, vị khách này lần đầu tiên ông gặp mặt, không biết có nên nói cho Vương gia một ngùng nói là nghĩa đệ của vương gia, sợ người ta nghĩ thấy sang bắt quàng làm họ, lại không thể nói rõ là giao tình gì, Liễu Mộ Vân vội đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Đúng lúc này, Thanh Ngôn nhìn thấy một đại hán bước ra ngoài, chính là tên “ác nô”, vội la lớn– Này, phiền ngươi báo cho Hướng vương gia một tiếng, công tử nhà ta ở ngoài chờ vương gia triệu kiến!Nàng không thích những nhà quan lại thế này, lắm quy củ, thích ra vẻ, vẫn là Liễu viên tốt nhất.– Liễu công tử!Hướng Toàn vừa nhìn thấy Liễu Mộ Vân thì vội xuống bậc thang hành lễ, còn lén nhìn trộm Thanh Ngôn mấy lượt, sau đó mỉm cười– Sao lại đứng ngoài cửa? Hướng tổng quản, vị này là nghĩa đệ của Vương gia mới nhận – công tử Liễu Mộ Vân, phường chủ Tầm Mộng phường đó!– Liễu công tử, xin lỗi, tiểu nhân không biết, công tử đừng trách tội, mau, mời vào Quý mừng thầm, may mà khi nãy không từ chối hắn, vội tiến lên dẫn Mộ Vân tao nhã cúi người nói lời cảm tạ rồi theo Hướng Quý đi vào trong. Thanh Ngôn theo sau, nói với “ác nô” ở bên– “Ác nô”, hôm nay ngươi thật tốt bụng cười– Ta không phải là ác nô, ta có tên, ta là Hướng Toàn, là thị vệ của Vương gia. Đừng có nói ta mãi, ngươi với công tử nhà ngươi lúc đó chẳng phải là gà mẹ bảo vệ con Ngôn vừa nghe thì đã giận dữ đến dậm chân– Ngươi mới là con gà trống!– Ha ha, được, ta là gà trống, ngươi là gà mái, được chưa!Thanh Ngôn luôn mau mồm mau miệng không ngờ hắn lại dám nói vậy, nhất thời không nghĩ ra được lời nào để phản đối, chỉ nghiến răng nhìn hắn, gằn từng tiếng– Ta là vì quan tâm công tử nhà ta.– Ta cũng chỉ muốn bảo vệ Vương gia nhà ta, sai gì sao?Không hiểu sao lại cảm thấy tiểu tử yếu đuối này đầy địch ý với mình nhưng Hướng Toàn lại thấy rất thú vị, lúc gặp chỉ muốn nhìn thêm mấy cái, đùa đùa hắn, hắn tức giận trông thật đáng yêu.– Không so đo với người như ngươi!Thấy bóng công tử sắp biến mất ở cửa, Thanh Ngôn vội đuổi theo, Hướng Toàn vui vẻ nhìn theo bóng dáng xinh đẹp kia, nhìn từ phía sau sao trông giống một cô nương vậy, chỉ là miệng hơi chua ngoa nhưng không đáng ghét, Hướng Toàn cười ngây Quý dẫn Liễu Mộ Vân đi vào phòng khách, dâng trà và điểm tâm, lại đốt một chậu than nóng– Công tử, tôi đã sai người đi gọi Vương gia, công tử dùng trà trước đi!Cúi người cảm ơn Hướng tổng quản rồi ngồi xuống, lại nghe tiếng bước chân dồn dập bên hành lang. Liễu Mộ Vân vui vẻ đứng lên.– Hướng đại Bân vừa nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh kia, cảm giác buồn bực trong lòng được bình ổn lại trong chớp mắt, cuối cùng hắn đã hiểu được cảm xúc ấy là từ đâu, đều là từ người nhỏ bé này đã khiêu khích tấm lòng vốn không hề vướng bận của hắn.– Mộ Vân!Bàn tay lớn nắm chặt lấy một bàn tay không hề có độ ấm, lại nhìn kĩ gương mặt thanh tú kia– Sao đệ gầy đi như vậy?– Có sao không, chỉ là bị bệnh mấy ngày sờ mặt, bình thản chuyển đề tài– Đệ làm mấy bộ quần áo cho đại ca, đã cho người đến hỏi số đo của đại ca, giờ mang đến cho đại ca thử.– Ta chẳng có hứng thú gì với quần áo cả. Nói cho ta biết, là mấy ngày, hay là 10 điệu lạnh lùng và buồn phiền của Hướng Bân khiến người ta không dám kháng cự, Hướng Quý và Thanh Ngôn ở bên đều hoảng sợ đến ngây Liễu Mộ Vân vẫn có thể cười nhẹ như gió thổi– Chẳng phải giờ đệ vẫn khỏe mạnh đứng đây sao?Lúc nói chuyện, đột nhiên cảm giác váng đầu ập tới. Dù sao đường đi mệt mỏi, hơn nữa cơ thể yếu ớt, muốn chống đỡ nhưng lại dần ngã vào Thanh Ngôn– Quỷ tha ma bắt!Một bàn tay to kịp thời vươn đến, áo lạnh dày cộm cũng không thể che giấu được cơ thể mảnh mai kia, rất ít nam tử 16,17 tuổi lại gầy như thế này, Hướng Bân giận dữ trách Thanh Ngôn– Đám hạ nhân như các người đã làm gì, rốt cuộc đệ ấy bị làm sao?Bọc quần áo trong tay Thanh Ngôn rơi xuống đất, lắp bắp trả lời– Bị bệnh gần mười ngày, vừa mới khỏe được 2,3 ngày, cơ thể rất yếu, cơm cũng không ăn nhưng lại đòi tới gặp Vương rằng trong lòng rất cảm động nhưng cũng không muốn nhìn Liễu Mộ Vân như vậy– Đám người các ngươi cứ để mặc đệ ấy tùy hứng sao?Liễu Mộ Vân thở dốc ổn định lại bản thân, cố nói– Nào có lâu vậy, chỉ mấy ngày Bân hầm hầm nhìn Liễu Mộ Vân nhưng trong nháy mắt không hề có sự tức giận– Đệ im đi cho ta!Hắn đột nhiên bế thốc Liễu Mộ Vân lên rồi đi ra ngoài. Thanh Ngôn định đi theo sau thì lại bị hắn lườm cho mà vội dừng lại.– Hướng Quý, đi hầm một bát cháo thịt, làm một ít điểm tâm rồi mang đến thư phòng. Về phần ngươi, nếu không thể chăm sóc công tử cho cẩn thận thì để ta làm đi.– Tôi… tôi…Thanh Ngôn nước mắt doanh tròng, vô cùng tủi thân mà không thể nói, rõ ràng là tự công tử không chịu nghe lời, sao lại là nàng sai?– Đừng lo lắng, Vương gia sẽ chăm sóc Liễu công tử chu đáo. Lần đầu tiên ta thấy Vương gia coi trọng ai như vậy đó, ngươi theo ta vào vườn vừa đi dạo vừa chờ đi!Chẳng biết Hướng Toàn đã đi đến bên Thanh Ngôn từ bao giờ, nhỏ giọng an ủi. Thanh Ngôn nhìn thấy hắn, nước mắt không ngừng được– Không phải ta không chăm sóc tốt cho công tử, là công tử giả vờ đáng thương, ta không nỡ nên mới cho công tử đến đây, không ngờ… không ngờ…– Ta biết, ta biết!Hướng Toàn gật đầu, lấy khăn tay đưa cho người đang khóc không giống ai kia. Ai dà, nam nhân cũng có thể khóc như vậy sao? Đúng là càng nhìn càng thấy giống nữ tử.
Edit Heo conTôi thích dùng giọng văn thản nhiên để kể lại một câu chuyện xưa cũ, giống như thưởng thức một tách trà thương ngày, nhìn như vô vị, vào miệng rồi mới biết hương thơm tràn ngập đáy là câu chuyện xưa về nữ cải nam trang, miêu tả lại một đoạn tình cảm hồn nhiên, quyến cũ không có tình tiết li kỳ, chỉ là vận mệnh của nữ chính có chút li kì.“Tương tư nhất dạ hoa mai phátHốt đáo song tiền nghi thị quân” Hữu Sở Tư - Lô ĐồngDịch thơ Trần Tuấn Khải“Một đêm trằn trọc tương tưThấy hoa mai nở vội ngờ bóng ai.”Năm nàng 6 tuổi, có người từng nói Ta muốn trồng một vườn mai, mười năm sau sẽ cùng muội đêm đêm bên năm sau, người cùng nàng hàng đêm nhìn ngắm vườn mai có phải là hắn?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Heo con“Tiểu thư, tiểu thư, tôi là Thanh Ngôn đây!” Nàng chỉ nghe thấy một tiếng khóc quen thuộc, người đã rơi vào một vòng ôm ấm áp. “Tiểu thư ơi, cuối cùng Thanh Ngôn cũng được gặp lại người.” Quần áo trước ngực rất nhanh đã bị thấm ướt, đột nhiên người lại bị một vòng ôm mềm mại khác kéo qua, ôm rất chặt khiến nàng rất sợ mình sẽ không thở nổi. “Lam Ngữ!”, Lam Ngữ luôn ít nói nhưng nàng lại trưởng thành hơn Thanh Ngôn nhiều, lúc này tất cả đều thất thố, mặc kệ lòng tiểu thư có khó chịu đến đâu nàng cũng chỉ muốn được ôm tiểu thư mà khóc một hồi. Mạc Vũ Nhi khẽ vỗ vỗ lưng Lam Ngữ, rưng rưng cười khẽ. “Được rồi, Lam Ngữ, ta vẫn ổn, giờ ngươi nói cho ta biết đây là đâu?”Thanh Ngôn khóc nói”Tiểu thư ngốc quá, đây chẳng phải là Liễu viên sao? Người bị té xỉu trong tuyết, được đầu bếp nhìn thấy nên đưa về Liễu viên.”Lam Ngữ buông tiểu thư ra, nàng đặt gối ra sau lưng tiểu thư, vuốt ve cơ thể mong manh của tiểu thư, chỉ sợ tất cả không phải là sự Vũ Nhi nhìn quanh, không hỏi lại, chỉ nhìn Thanh Ngôn và Lam Ngữ đều đã mặc trang phục của người đã thành thân, có phong vận khác so với khi nàng rời đi, có thể thấy cuộc sống rất thoải mái. “Các ngươi có ổn không?”Hai nha hoàn khó khăn lắm mới ngừng nước mắt, nghe Mạc Vũ Nhi hỏi vậy thì lại òa lên “Chúng tôi đều tốt! Lam Ngữ sinh tiểu cô nương, tôi và Hướng Toàn sinh một tiểu tử. Nhưng còn người, tiểu thư, nào có chủ tử nào như người, sắp xếp tốt cho hạ nhân rồi tự mình lại phiêu bạt bên ngoài, trời tuyết rơi còn ngất xỉu trên đường cái.” Thanh Ngôn ngồi xuống, cẩn thận xoa bàn tay tiểu thư, trong lòng là sự xót thương vô Ngữ sửa tóc lại cho Mạc Vũ Nhi rồi đắp chăn cho nàng, “Liễu tổng quản đã ngủ rồi, ông ấy thực sự đã quá mệt mỏi rồi, mã phu và cô nương Hồng Diệp kia cũng được sắp xếp ổn thỏa, tiểu thư không cần lo lắng. Từ trước giờ Liễu Viên đều là của tiểu thư, người mãi mãi là chủ nhân nơi này. Phòng bếp đang chuẩn bị nước ấm, tiểu thư, lát nữa ngâm nước nóng đi, như vậy sẽ bớt mệt mỏi đi đó.”Vẫn là nha hoàn bên mình hiểu chuyện, Mạc Vũ Nhi cảm kích mỉm cười, bỗng nhiên nhìn thấy bên giường có một quyển binh thư, thuận tay cầm lấy.“Đây là của Hướng Vương gia, có đôi khi Vương gia sẽ đến đây ngồi, đọc sách”. Thanh Ngôn đáp tiểu lâu này, lần đầu tiên hắn ôm nàng vào lòng, lần đầu tiên hôn nàng, lần đầu tiên nói muốn lấy nàng, trong đầu Mạc Vũ Nhi hiện lên những mảnh vụn kí ức, đó đều là chuyện từ rất lâu rồi. Nàng lắc lắc đầu, giờ không thể nghĩ đến nữa. “Tầm Mộng phường, Tầm Mộng các giờ thế nào rồi?” Nàng thản nhiên chuyển đề lâu sau Thanh Ngôn và Lam Ngữ đều không trả lời, nàng kinh ngạc ngẩng đầu hỏi, “Làm sao vậy?”Thanh Ngôn cúi đầu nói, “Tiểu thư đi được mấy ngày thì Tầm Mộng phường Tầm Mộng các đã bị đốt thành đống tro tàn rồi.– A! Đốt rồi thì thôi, được mất tùy chẳng hề giật mình.– Tiểu thư, vì sao người không hỏi là ai đốt?– A, không có Tầm Mộng phường, Tầm Mộng các chẳng phải các ngươi vẫn sống tốt sao? Liễu viên này vẫn còn giữ lại, cho nên có Tầm Mộng phường Tầm Mộng các hay không cũng chẳng sao có thể là ai, chỉ có thể là Hướng đại ca, lúc ấy giận nàng đi không lưu luyến nên đã đốt cháy tâm huyết của nàng, muốn nàng nhớ đến huynh ấy mà Ngôn Lam Ngữ nhìn nhau rồi cùng thở dài, tiểu thư thật sự quá thông minh, đây là phúc hay đây là họa?Chậu gỗ lớn đã đổ đầy nước ấm, bốn phía xung quanh chất đầy lò sưởi, hương hoa trong nước bay ra, tất cả khiến tiểu lâu ngập trong mùi hương thơm ngát. Mạc Vũ Nhi buông mái tóc dài, vùi mình trong làn nước, không nhịn được mà rên rỉ. Thanh Ngôn Lam Ngữ mỉm cười ở bên hầu hạ, từ sau khi Mạc Vũ Nhi trở về, hai người chẳng dám rời đi nửa bước, chỉ sợ lại đột nhiên không tìm thấy tiểu thư đâu nữa.– Tiểu thư, ba năm qua người ở đâu?Lam Ngữ khẽ búi tóc Mạc Vũ Nhi, nhàn nhạt hỏi.“Ừm, ở Giang Nam, chính là qua trấn trước kia từng chữa bệnh cho mẫu thân một đoạn.”“Đó là nông thôn mà, người cũng có thể sống?” Tiểu thư từ nhỏ đã được nuông chiều, rất ít khi ăn đồ ăn bên ngoài, sao có thể sống sót được ở nơi xa xôi hẻo lánh kia, Lam Ngữ thực sự không dám tưởng tượng.“Vẫn ổn, Liễu Tuấn coi sóc mọi thứ rất chu đáo, xưởng tơ lụa hàng tháng mang bạc và đồ ăn qua, cảnh trí ở đó lại rất đẹp, ngoài hơi yên ắng ra thì mọi thứ đều tốt.”“Tiểu thư còn nhớ Lãnh công tử và Vệ đại nhân không?”“Ừm?”“À, Lãnh công tử lấy quận chúa Hướng Như Bối, giờ sinh được một tiểu quận chúa rồi, không thể ngờ đúng không, càng kì lạ là Vệ đại nhân lại lấy một người từng sống trong thanh lâu, trở thành giai thoại trong kinh thành đó! Còn cả Tề công tử cũng đã thành thân, tiểu công tử sắp 2 tuổi rồi.” Thanh Ngôn vừa chuẩn bị quần áo vừa nói, trộm liếc qua tiểu thư, nàng chỉ khép hờ mắt như không nghe thấy.“Tiểu thư, Hướng vương gia còn chưa thành thân đâu”. Lam Ngữ nhẹ nhàng xen một miệng Mạc Vũ Nhi thoáng chút cô đơn, không có sao? Rất nhanh thôi. Nàng đã tận mắt thấy hắn đối xử dịu dàng với một nữ tử khác, hôn sự cũng sẽ tiến hành nhanh chóng thôi. Từ khi rời đi nàng đã sớm chuẩn bị cho ngày này, khi nó đến lòng nàng đã chết nên nàng cũng chẳng biết là đau.– Tiểu thư người đang nghe đấy chứ?– Thanh Ngôn, nước hơi lạnh rồi, ta lên đây!– Không Ngôn lại ra ngoài bưng một chậu nước ấm đi vào, từ từ đổ vào bồn. “Hôm nay tiểu thư cứ thoải mái gột rửa đi, sau đó ngủ một giấc thật ngon, chuyện mời pháp sư lập đàn tràng có Hướng Toàn và Quan Mục Dã rồi, người cứ làm tiểu thư đi là được rồi”.Thở gấp nhìn hai nha hoàn như hai đại tỷ, Mạc Vũ Nhi cũng chẳng phản đối, nàng thực sự đã quá mệt rồi, có bờ vai để dựa vào thật tốt biết mỉm cười nhắm mắt lại, để nước ấm lan khắp toàn thân, không nghĩ gì cả, có thể ngủ thì hãy ngủ một giấc thật ngon!Tuyết chưa qua một đêm đã hòa tan. Sáng sớm thức dậy, Liễu Tuấn nhìn ra phía đông ửng hồng thì không khỏi vui mừng. Ông đi trong sân mấy vòng, mọi thứ thực sự không thay đổi, con đường mòn vẫn thế, sương phòng vẫn như xưa, cây cối hoa cỏ vẫn nguyên dạng, các nha hoàn đi qua đi lại vẫn là những gương mặt quen thuộc, nhìn thấy ông vẫn tôn kính thi lễ gọi một tiếng “Liễu tổng quản.” Liễu Tuấn đột nhiên có cảm giác như đang ở trong mơ, tựa như mình chưa từng rời nay Liễu viên có vẻ rất náo nhiệt, mọi người đều vui mừng chạy trước chạy sau, nhìn thấy Thanh Ngôn và Mạc Vũ Nhi đi từ tiểu lâu qua phòng khách thì đều chạy đến vấn an. Mạc Vũ Nhi vui mừng gật đầu chào mọi người, dưới ánh mắt của đầu bếp cố ăn hết một bát cháo thịt và hai chiếc bánh điểm tâm, lúc này mọi người mới quay về làm việc. Liễu Tuấn mỉm cười nhìn tất cả, đi đêm ngủ ngon, nhìn tiểu thư có vẻ thoải mái lên nhiều, ông cũng an tâm hơn, vừa định mở miệng bàn chuyện mời pháp sư với tiểu thư thì thấy có người vội vàng tiến vào.– Tiểu công tử à tiểu thư, Tề công tử đến!Mạc Vũ Nhi quay đầu nhìn thoáng qua Thanh Ngôn, nàng tỏ vẻ vô tội, xoay người cho mời Tề công tử vào, hắn đã thành thân rồi, cũng chẳng có gì là bất tiện, chỉ là cố nhân của đại ca mà thôi!Lúc Tề Di Phi nghe tin Mạc Vũ Nhi đã quay về, hắn không che giấu được sự vui sướng phát cuồng, buổi tối đến đây sợ quấy rầy nàng nghỉ ngơi nên sáng sớm đã vội chạy đến. Trong đại sảnh, Mạc Vũ Nhi mặc quần áo trắng như tuyết, tóc dài buộc lỏng bằng sợi dây trắng, bên thái dương cài đóa hoa trắng, eo thon nhỏ, xinh đẹp đứng đó tựa như tiên tử giáng trần. Ba năm trước Mạc Vũ Nhi còn có chút ngây ngô nhưng giờ nàng như đóa hoa nở rộ. Vẫn dễ dàng khiến tim hắn thắt lại, nhưng giờ hắn chỉ có thể là một người huynh trưởng mà thôi.– Vũ Nhi! Hắn cúi đầu Vũ Nhi cúi người thi lễ– Đã lâu không gặp, Tề đại ca khỏe chứ!– Ta rất tốt, Vũ Nhi, ta nghe nói chuyện của bá mẫu rồi, muội đừng quá đau lòng, nhất định phải cố gắng giữ khàn khàn nói, bao nhiêu trìu mến chẳng biết phải biểu đạt thế nào.– Đa tạ Tề đại Vũ Nhi nhìn khuôn mặt lãnh khốc của hắn hiện rõ tình cảm bi thống thì không khỏi cảm động. Sự đời trêu ngươi, ai cũng sống tốt, chỉ có nàng là gặp nhiều trắc trở, trở thành đứa trẻ mồ côi lại chịu bao tổn thương. “Tiểu thư!” Thanh Ngôn thấy ánh lệ trong mắt nàng thì vội đỡ nàng ngồi xuống, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa. Từ sáng đã bảo Hướng Toàn qua Vương phủ báo tin, sao giờ còn chưa thấy bóng Di Phi lại cùng Liễu Tuấn chào hỏi, hỏi thăm chuyện an táng. “Vũ Nhi, chuyện này đừng cố chấp? Muội là một tiểu cô nương, không gánh nổi vất vả này, Liễu tổng quản cũng đã già rồi, việc này để ta làm đi! Ta nhất định sẽ an táng long trọng cho bá mẫu!”Mạc Vũ Nhi nghĩ nghĩ rồi lắc đầu, “Tề đại ca, đây là chuyện nhà muội, sao có thể làm phiền đại ca được?”“Vũ Nhi, ta không phải là người ngoài, Tề gia và Mạc gia từng kết giao, ta và Vân Bằng là bạn cũ, làm chút chuyện đó cũng là nên thôi. Muội đã mệt mỏi rồi, Vũ Nhi, lần này ỷ lại vào ta một chút đi, ta sẽ làm người huynh trưởng tốt”. Ngụ ý của hắn Mạc Vũ Nhi hiểu, lòng không khỏi có chút ưu không có những chuyện ngoài ý muốn thì giờ có lẽ nàng đã lấy hắn rồi. Số mệnh chính là số mệnh, hắn tự nhận mình là huynh trưởng, nàng có thể chấp nhận sao?“Cho ta cơ hội đi, Vũ Nhi, giờ chỉ cần gió thổi qua muội cũng sẽ ngã xuống, tội tình gì đâu?” Tề Di Phi đau lòng thỉnh cầu. Mạc Vũ Nhi nhìn Liễu Tuấn, ông tỏ vẻ đồng ý thì nàng mới gật đầu “Vậy đa tạ Tề đại ca, muội cũng không hiểu nhiều, chuyện an táng để đại ca lo liệu đi!”Tề Di Phi mỉm cười “Chuyện này không khó, muội cứ yên tâm đi! Mấy ngày nay chọn ngày lành đã, sau đó mời sư phụ ở chùa về lập đàn tràng để vong linh bá mẫu được siêu thoát”.“Cứ như vậy đi, mẫu thân sớm được đoàn tụ với phụ thân thì cũng tốt.” Chỉ là nàng sau này sẽ phải làm sao. Nàng không nói nên lời, tựa như lục bình trên sông, không nhà không rễ, người thân cũng chẳng còn.“Làm xong xuôi những việc này, mẫu thân ta muốn đón Vũ Nhi về phủ làm nghĩa nữ, thật lòng thương muội.” Tề Di Phi không đành lòng nhìn vẻ mặt bi thương, tuyệt vọng của Vũ Nhi cười khổ “Đa tạ ý tốt của Tề đại ca, đó là chuyện về sau, giờ muội không nghĩ nhiều được.”Tề Di Phi cũng không kiên trì, dù sao chuyện trước mắt rất vội vàng, hắn và Liễu Tuấn thương lượng rồi, hai người cùng ra cửa bắt đầu chuẩn bị, liên tiếp quay đầu dặn dò Thanh Ngôn chăm sóc tiểu thư cẩn thận. Thanh Ngôn thở dài, lòng Tề công tử vẫn hướng về tiểu thư, đáng tiếc hắn chỉ có số làm huynh trưởng. Còn vương gia kia thì sao, ngày ngày nhớ mong tiểu thư mà sao khi tiểu thư về lại chẳng thấy bóng dáng?Từ biên cương về đến kinh thành, hoàng cung vì công chúa Mông Cổ mà tiến hành nghi thức chào đón long trọng, trên bàn tiệc, Hoàng thượng vì giận dỗi với Hoàng hậu nên lòng không thoải mái, liều mạng uống rượu, còn bắt Hướng Bân uống cùng. Bất tri bất giác hai người đều say, Hướng Bân chỉ đành nghỉ lại trong cung Vương phi. Gần đến giờ ngọ hôm sau hắn mới tỉnh lại, đầu đau như muốn nổ tung, uống rất nhiều canh giải rượu thì mới khỏe lên một chút. Nghĩ đã nhiều ngày không về phủ, vội từ biệt mẫu thân rồi xuất cung. Kiệu vừa đến cổng thì đã thấy Hướng Toàn lo lắng chạy tới, trời đông tháng giá mà hắn vội đến độ toát mồ hôi. “Vương gia, người đã về rồi, Hướng Toàn sắp điên lên mất.”Hướng Bân mỉm cười xuống kiệu trêu ghẹo “Chứ không phải là Thanh Ngôn sinh cho ngươi một tiểu tử nữa sao?” Hướng Toàn này chỉ khi Thanh Ngôn sinh con thì mới chân tay luống cuống chứ bình thường đều rất từ Toàn đỏ mặt, “Vương gia đừng cười tiểu nhân. Nàng đã quay về rồi.”Hướng Bân run lên, “Ai đã về?”Hướng Toàn tỏ vẻ tội nghiệp, “Tiểu thư Mạc Vũ Nhi hồi kinh rồi.”Mạc Vũ Nhi, ba chữ này khiến Hướng Bân cả kinh, “Nàng về từ bao giờ, giờ đang ở đâu?” Hắn hoảng hốt nắm lấy tay Hướng Toàn, vội vã hỏi.“Về từ tối qua, nghe nói té xỉu ở trên đường, được đầu bếp mang về, Mạc phu nhân đã qua đời, tiểu thư đưa phu nhân về an táng”.Hướng Bân nhắm mắt lại, hận không thể tự chém chết mình, vì sao phải uống rượu, vì sao phải ở trng cung? “Đi Liễu viên!” Hắn xoay người chạy ra ngoài, cước bộ dồn dập không hề bình tĩnh như thường ngày nhớ đêm mong nàng đó, giờ đã về rồi! Mắt hắn không khỏi ươn ướt, lần này, trói lại, khóa lại hắn cũng phải giữ nàng ở bên mình.
tương tư như mai